Hành trình của cậu bé tự kỷ đến huy chương Vàng thế giới

Hành trình gian nan của cậu bé 4 tuổi mới biết nói, và đã từng bị chuẩn đoán tự kỷ dạng tăng động và để xin được cho cậu bé được đi học như các bạn ở trường tiểu học là cả một sự khó khăn, ấy vậy mà Đinh Vũ Tùng Lâm ( học sinh lớp 9A2, trường THCS Cầu Giấy, Hà Nội ) đã gây bất ngờ cho rất nhiều người bởi kỳ tích chưa từng có với nhiều thành tựu và cả chục huy chương thế giới và khu vực.

Hành trình của cậu bé luôn có mẹ ở bên cạnh cổ vũ và là nguồn động viên quý giá cho em vượt qua tất cả khó khăn.

Gương mặt thông minh lanh lợi với đôi mắt bừng sáng, Gặp Lâm một ngôi sao toán học của trường trung học cơ sở Cầu Giấy, chúng tôi khó có thể ngờ rằng em lại có một tuổi thơ gian nan đến như vậy

Em nói còn nhớ như in rất nhiều lần cùng mẹ đi khám bệnh; những buổi học đánh vần chật vật; những buổi học ca dao tục ngữ mẹ dạy khi ngồi trên xe từ trường về nhà, từ nhà đến lớp học thêm; những buổi mẹ đưa con lang thang đi khắp các con phố để quan sát về làm văn miêu tả…

Hành trình của cậu bé tự kỷ đến HCV

Bác sỹ chuẩn đoán bệnh của em là tự kỷ dạng tăng động, khi đó còn quá nhỏ để con hiểu hết được từng đấy từ có nghĩa là gì, nhưng có thể giống như bạn không thể kiểm soát được suy nghĩ, và chân tay không bao giờ có thể ngồi yên được một chỗ.

Nghịch, quậy phá, và không thể tập trung ngồi học khiến cho thời gian đầu mới xin vào lớp 1 không có một trường nào dám nhận Lâm vào học vì sợ ảnh hưởng đến các bạn khác trong lớp, và sợ các vị phụ huynh của các bạn khác không thông cảm. Phải chật vật lắm chị Vũ Thị Hải Yến, mẹ của Tùng Lâm mới xin được cho em vào trường tiểu học Lê Quý Đôn.

Ba năm đầu tiên gian nan vô cùng và Lâm luôn cần có mẹ để có thể quen dần với nề nếp với những nội quy của một trường học đường, để Lâm có thể thực hiện đúng được những nội quy của trường, và không làm ảnh hương đến việc học tập của các bạn khác trong khi Lâm không điều chỉnh được hành vi của mình.

Nhớ lại những ngày tháng ấy Chị Yến còn vô cùng ám ảnh, khi còn nhỏ, lâm bị tự kỷ dạng tăng động nên lúc nào cũng chạy lăng xăng, hay đánh mọi người, ngay cả chị cũng bị con đánh liên tục. Nhiều lúc chị cảm giác tuyệt vọng, tìm nơi chuyên biệt cho con học Nhưng nhìn thấy con bị thầy buộc tay, sợ phát khóc chỉ để chịu nói lại thôi. Nghĩ không ai có thể dạy con tốt hơn mẹ. Thế là, ngoài việc mời thầy vệ dạy riêng thời gian cố định trong ngày, còn lại mẹ con “chiến đấu” cùng nhau.

Chính vì điều đó mà Lâm bị cô lập với bạn bè, lâm khá khó khăn trong việc kết bạn, nhiều khi thấy con bị cô lập, ôm cây khóc chính chị đã nhiều lần rơi nước mắt. Rồi chị phải mua chuộc để lâm có bạn, khi thì mời các bạn đi xem phim cùng lâm, khi thì mua quà, lhi thì làm đồ ăn hoặc là đến nhà chơi. Đến cách ăn mặc chị cũng phải thay đổi để hòa nhập với các bạn của lâm.

Mắc căn bệnh oái oăm, nhưng từ nhỏ Lâm đã bộc lộ một trí nhớ rất đặc biệt. Và kỳ tích đã xảy ra .Với trí nhớ ấy, cậu bé từng khiến cô giáo dạy mầm non ấn tượng khi một bài lẽ ra các bạn phải học trong 10 buổi thì chỉ 1 buổi Lâm đã thành thạo.

Em cũng đặc biệt hứng thú với những con số và các bài toán; đến nỗi, tuần đầu đi học lớp 2 đã giải hết các bài trong sách.

Và để được những thành tích như ngày hôm nay không chỉ chị mà ngay cả lâm cũng đã cố gắng rất nhiều, trong từng bước đi của con luôn có bóng dáng người mẹ.

4.8 (95%) 4 votes